Sài gòn : July 26 2014
Một ngày giữa mùa mưa
![]() |
| Nghe mưa trộn lẫn với lời ca của Lucy Rose - Shiver I loved The way you looked at me. And I miss The way you made me feel When we were alone. |
Đã ở giữa Sài Gòn
được gần năm trời vậy mà thật tôi cũng chẳng thể hiểu nổi thời tiết nơi này.
Giấc sáng khi tôi đạp bung gối sau một đêm ngủ không mấy ngon giấc quả thật là
đêm trước quá nóng bức, nằm trên tấm đệm cao gần 20cm để ngủ với một cái quạt
gió không – thể - gà – hơn. Ý tôi là nó siêu siêu rề rà, chẳng có gì quá hơn
vài cơn phe phẩy không rung rinh nổi mấy cọng lông tay J Sáng còn nắng rất giòn, nắng
chiếu xuống mấy ô cửa be bé để lọt qua tấm kiếng lọc những vệt màu cầu vòng in
lên tấm drap giường. Ấy vậy mà đến trưa, cơn kéo đến và mưa cho đến tận bây giờ
chưa dứt. Dẫu rằng trong lúc ngồi ngáp ruồi ngắc ngoải trong giờ quốc phòng
sáng nay ngoài công viên thì tôi cũng nghe mấy cậu con trai khác kháo nhau về
chuyện thời tiết theo 1 cách rất chi là “ ông cụ non”. Có vẻ như mấy cậu chàng
học bên khoa địa và cái mớ kiến thức về áp thấp , gió bão , nhiệt độ không khí
bla ble các loại cứ thế đi thẳng vào cái lỗ tai rảnh rỗi của tôi. Thật ra nghe
cũng khá thú vị. Nhưng nếu tôi mở miệng nhập bọn ma không ai thèm nói nữa chắc
tôi chỉ có nước mà học gấp cái phép độn thổ của cặp anh em song sinh nhà Weasley
trong HP mất thôi. ( Nhắc đến HP bởi vì tôi đang trong giai đoạn “tu luyện “
cho xong cuốn Harry potter dài ngàn trang đang vạ vật trên giường đằng kia)
Ngoài trời thì vẫn cứ mưa rả rích hoài, tôi mở toang luôn cánh cửa phòng dạng
kéo để cho gió mát cứ thế tuồn vào căn phòng giờ đây khá sạch sẽ và đáng để tự
hào J Chắc tôi gõ ra vài dòng này chỉ để nói về mưa và mưa
mất thôi nên chắc là chán ốm nhỉ ? Nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục đây keke. Mưa
không lọt nổi vào cánh cửa sổ để mặc gió mát lộng vào. Vô vàn hạt mưa rơi xuống
xeo xéo như cái cách mà mưa vẫn rơi cả ngàn đời. cơ mà có điều lạ rằng căn phòng
trên tầng 3 này là cái view để tôi nhìn giọt nước mưa theo 1 cách khác- bất chấp cả trọng lực, mấy cái hạt nước tí con
cứ lộn mòng mèo bay trong không khí , cố lách mình qua song cửa sổ, như những
quả cầu bé tí teo chới với đùa giỡn. Cách đây độ nửa giờ tôi vẫn thấy có vài
bóng chim bay nép cánh vào màn mưa trên tít cao. Ấy vậy mà giờ cái đám ấy đã
biến đi đâu hết. Mưa ngớt rồi và câu
chuyện của lãng xẹt của tôi cũng xin kết thúc ở đây. Một chiều thứ bảy Ở NHÀ
MỘT MÌNH nữa. nhưng chẳng hề gì. Tôi thích những khoảng thời gian như thế này
cực. Cứ ở phòng ngắm mưa, đọc sách chán thì pha cái gì đó uống cho ấm bụng rồi
cuộn chăn mà ngủ thôi. Cuộc sống chỉ thế là đã tuyệt vời !!!
