Sài Gòn 20/7/ 2014 lúc 3PM
CẢNH BÁO : Đừng đọc, nó nhảm nhí lắm >0<
- Thôi thì cứ đọc nếu bạn muốn vậy :)
CẢNH BÁO : Đừng đọc, nó nhảm nhí lắm >0<
- Thôi thì cứ đọc nếu bạn muốn vậy :)
Tiễn con bạn về,
bạn chỉ ghé chơi lúc trưa rồi lại vội vàng phải phi đến chỗ làm. Ở Sài Gòn này
nhiều lúc cô đơn quá. Bạn cũ từ cấp 3 cùng nhau đến 1 thành phố mới, chí ít còn
dựa vào nhau được vào những lúc như này.Bạn đi rồi căn phòng tầm 20m2 trên lầu
3 vắng ngắt, trở lại sự yên tịnh ban đầu, chỉ có tiếng quạt gió đều đều và
ngoài cửa sổ nắng vàng rưới lên những mảng tường và tôn loang lổ rỉ sét tựa hồ như miếng pancake được rưới nhão nhụa thứ siro hay mật ong ngọt gắt. Thật ra bản thân tôi thấy không phải là quá khó để thích nghi với một môi trường mới, một chỗ học tập mới, xa nhà ngót trăm cây số cũng không phải là quá sức nhớ nhung, chỉ cần chút điên rồ vì nhớ nhà cuối tuần có thể bắt vội chuyến xe cuối chiều phi về nhà vào ngay giờ cơm tối. Nhưng tôi đã không làm như vậy. Về nhà rồi lại phải đi ngay vì lịch học trên trường làm tôi thấy tự nhiên cáu bẳn, giống như người ta đang trong 1 kì nghỉ dưỡng ở hòn đảo thiên đường nào đấy mà bị ông sếp cáu kỉnh gọi giật ngược về vậy. Cơn sụt sùi, cổ họng ngứa đến muốn ho một tràng như
pháo tết, bệnh chuyển mùa khó chịu và những vệt chàm đáng ghét ko biết từ chỗ
nào chui ra đang ngự chễm chệ trên tay tôi càng làm tôi khó chịu vô cùng tận. Vào
những lúc ốm đau như này tự nhiên chỉ muốn về ngay nhà, về căn phòng man mát,
chẳng phải tuyệt vời sạch sẽ mà đôi khi còn thoảng mùi … cứt mèo nữa cơ * kinh
nhỉ* loài mèo có khả năng sinh đẻ thật khủng, nhà tôi có đến tận 6 con cơ đấy ~ nhưng má tôi luôn đặt trong căn
phòng 1 hộp sáp thơm hoa nhài sau khi xắn tay dọn bay đống phân mèo và tống khứ
đám mèo con nhin nhít ấy vào trong dì tôi - nơi mà tôi tin tưởng tuyệt đối rằng
con vật nào ở đấy thật sung sướng hết chỗ nói. Tôi lại lan man quá rồi. Lâu lắm
mói viết lách lại như vầy, ngày trước lúc còn học cấp III tôi rất hay gõ mấy
dòng cảm hứng – cấp III là cái khoảng thời gian mà con người ta hễ cái là lăn
đùng ra “ cảm nắng “ ấy. Chí ít là với
tôi J
thật chẳng hiểu có cái quái gì khiến tôi là kẻ ham hố đến vậy. Cứ mỗi năm lại
thinh thích 1 bạn nào đấy cùng khối, mà hầu như toàn vì vẻ bề ngoài (haha)
thích xong rồi để đấy, để ngắm người ta mà coi điều đó như viên kẹo ngòn ngọt
dễ chịu trong miệng vậy thôi, cũng không phải là ko có người thích nhưng bệnh
cái là tôi sẽ né xa những cái vệ tinh “ quái ác “ ấy, tôi cực kì ghét cái thể
loại ấy, sẵn sàng tránh mặt hoặc nổi cáu đến gần đây cũng vậy, thà để tôi theo
đuổi còn được chứ mà theo tôi là tôi xù lông lên như con mèo điên – Bảo sao đến
tận bây giờ vẫn ế (haha- cười giả dối quá ) . Giờ thì biết nói sao đây, chắc
cái thói đó đỡ rồi. Chắc tại lớp đại học quá ít ỏi nam sinh viên :v và trường
Sư Phạm thì luôn luôn là cái vương quốc tuyệt vời của những nữ chúa. Nhỉ ? mà
công nhận một điều là con gái SP xinh lắm luôn ( ôi giời! tôi đang nghĩ cái gì
vậy @@ ) lớp chỉ được có 8 mống con trai. Mà trong số đấy thì mất 3 gay còn lai
toàn người CỰC KÌ QUÁI LẠ , khó hiểu, thật là khó hiểu quá đi mất :v . Dào! Vớ
vẩn thế đủ rồi, tôi còn cuốn sách đang đọc dang dở lăn lóc trên giường kia kìa,
còn cuốn tạp chí Kilala tháng 8 nữa chứ. Tôi là 1 Japan – holic cơ mà :D ~ Thật lạ,
cái việc viết lách như này khiến tôi thoải mái quá đi mất, dù có là mấy dòng
ngớ ngẩn hay là viết đàng hoàng thì sau này lục lại cũng là 1 trận cười no nê
cho mà xem J
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét