Chào mừng đến với thế giới hỗn độn của tôi !!!

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Hotarubi no Mori e -蛍火の杜へ Nỗi buồn của sự nuối tiếc

  Câu chuyện vào một mùa hè
---o0o---
  Cô bé Hotaru trong một mùa hè về quê nội, mải chơi cô lạc trong khu rừng bị đồn đoán rằng có yêu ma sống trong đó, không ai dám bén mảng vào rừng. Sợ hãi vì trời đã sang chiều, cô bé 6 tuổi ngồi ôm mặt khóc rấm rứt. Bỗng mông lung giữa một màu cây xanh thẳm :" Này cô bé , sao em lại ngồi khóc ?"
Lấp sau thân cây rêu phong chiếc mặt nạ mèo, một cậu thiếu niên tóc màu bạch kim, chiếc sơ mi ngắn khoác ngoài áo thun đỏ cất giọng hỏi cô, chiếc mặt nạ mèo vẫn đeo ở đó- không hề được tháo xuống. Vui mừng quá cô bé nhảy chồm lên, quên cả nỗi sợ hãi trong lòng, cô bé reo lên đòi ôm chầm lấy cậu thiếu niên kia. Nhưng , cậu né , nhảy 1 bước , nhảy 2 bước cô bé không tài nào với tới được.
Vì cậu không phải là con người, cũng không phải yêu ma, tựa như linh hồn yếu ớt được Thần núi thương tình dùng phép thuật cho lưu lại cõi này , lưu lại đây như 1 tinh linh vương vấn trần gian, bị con người chạm vào - cậu sẽ lập tức tan biến đi. Sau vài lần "ăn" khúc gỗ vào đầu cô bé Hotaru mới chịu buông tha không chạm vào cậu. Họ hẹn gặp nhau mỗi ngày sau đó, cùng chơi đùa vui vẻ suốt mùa hè , Gin- cậu thiếu niên chỉ cho cô thấy những tinh linh sống trong khu rừng ấy, tất cả họ đều yêu mến Gin, họ luôn luôn nhắc nhở cô bé rằng :" Đừng chạm vào Gin nhé ! cô bé loài người kia " . Cô bé hiểu, dù muốn chạm vào thân hình , làn da của Gin nhưng không được, vì cô không muốn Gin biến mất mãi mãi. Mùa hè nối tiếp qua đi. Khi ve râm ran trên tán cây, cô lại trở về quê nội, về lại chốn rừng thiêng thăm Gin. Và mỗi lần như vậy, Gin vẫn ở đó. Chờ cô nơi cổng đền rêu phong dẫn lối vào khu rừng. Mỗi lần quay về, Hotaru ngày một lớn hơn, cô mặc bộ đồng phục sơ trung, rồi cao trung.Làm Gin phải thốt lên :" Em càng ngày càng giống con gái " ~ Hotaru nhận ra Gin thì vẫn vậy, Gin không khác gì lần đầu cô gặp anh năm cô lên 6. Thời gian sẽ qua mau, rồi một ngày cô sẽ già hơn Gin ? có ở bên anh mãi mãi hay không? Dù đông sang , xuân sang , rồi hè , đến thu cô đều nhớ anh, mãi mãi muốn đứng cạnh bên anh. Dù có lần, được cậu bạn học cùng lớp cao trung nắm tay, dắt qua vùng nước đóng băng trơn trượt, cô lại nghĩ về anh, khao khát được chạm vào anh. Mùa hè này, anh muốn đề nghị cô cùng với anh dự lễ hội mùa hè của các tinh linh trong khu rừng. Cô đồng ý. Họ mặc Yukata "nắm tay" nhau - thật ra là buộc tay nhau vào 1 sợi dây vải, anh muốn cô không lạc khỏi anh giữa dòng tinh linh giả trang con người. Bao nhiêu điều kì thú của một thế giới mà con người chưa hề biết tới đang hiện hữu trước mắt Hotaru, tinh linh, yêu ma cũng vui chơi, cũng chơi vớt cá vàng, ăn kẹo bông gòn, xem pháo hoa như thể loài người. Nhưng tất nhiên không phải theo một cách bình thường. Gin nói :" Đôi lúc cũng có con người tra trộn vào để cùng đi hội" Cô mỉm cười nhớ đến chuyện người bác đã kể - người bạn của bác khi còn bé cũng lẻn vào chơi đùa trong lễ hội yêu ma này. Tàn hội, họ sóng bước bên nhau, như mọi đôi tình nhân bình thường khác. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc mặt nạ lên mặt Hotaru, ánh mắt màu hổ phách của anh, tóc anh sóng sánh ánh kim. Anh hôn nhẹ lên chiếc mặt nạ như thể anh đang hôn lên trán Hotaru vậy. Tình yêu không những cử chỉ âu yếm, không thể chạm vào nhau, không thể vuốt nhẹ lên tóc người con gái mà mình yêu sao mà đắng đến thế, nhưng lẫn vị ngọt ngào tinh khôi
. Hai đứa trẻ con đùa nhau chạy ngang qua họ, cậu bé con chạy phía sau bỗng dưng trượt chân, Gin đưa tay níu cậu bé lại. Hai đứa trẻ vui mừng cảm ơn và tiếp tục chạy đùa nhau. Hotaru nhìn theo chúng mỉm cười. Nào ngờ đâu, khi quay lại phía sau, tay của Gin - đang tan ra, ánh lân tinh sắc xanh lan tỏa trong không gian tĩnh mịch của một tối mùa hè. Đứa bé trai mà Gin vừa chạm vào ấy chính là con người. Rồi tay kia của cũng vậy , đôi bàn tay đang dần tan biến. Gin bất ngờ, nhưng sau đó anh hướng về Hotaru cười hiền :" Nào! lại đây, cuối cùng thì anh cũng có thể chạm vào em được rồi." Hotaru đứng đó, nhìn anh, bóng dáng yêu thương đã cùng cô trải qua những mùa hè đầy dư vị. Cô chạy lại ôm chầm lấy Gin. Họ ôm lấy nhau say đắm cho đến tận phút giây cuối cùng.
Ánh lân tinh xanh biến mất và trên tay Hotaru không phải bờ vai anh, mà chỉ còn lại bộ Yukata của anh. Cô khuỵa gối xuống. Đau đớn hiểu rằng, Gin đã biến mất - anh mãi mãi không còn trên thế gian này. Rồi cô khóc, ánh đom đóm xanh đêm hè vờn qua tóc cô như Gin vẫn còn đây, đang nhẹ nhàng an ủi cô. Mảnh kí ức ngày cô lên sáu hiện về, vang vong đó là lời tha thiết : Tôi yêu em"  Đáp trả lại rằng:" Vâng! em cũng yêu anh" ... Đây là khu rừng thiêng của Thần núi. Những tinh linh cây hiện ra trong bóng tối và cất tiếng âm vang :" Hotaru, cám ơn cô! Chúng tôi yêu quý cậu ấy. Nhưng khao khát của cậu ấy là được chạm vào con người , cuối cùng thì cậu ấy cũng đã được ôm trong vòng tay con người "
Thời gian rồi sẽ qua đi, Hotaru biết rằng những mùa hè ấy cô sẽ chẳng còn gì để chờ đợi. Nơi bìa rừng có cổng đền rêu phong sẽ chẳng còn anh đứng đó với chiếc mặt nạ mèo mà đợi cô. Nhưng cô vẫn phải bước tiếp trên quãng đường đời. Mỗi mùa hè sang có lẽ cô sẽ khóc, sẽ đau nhói ở tim.Và tình yêu này, kí ức này, những ngày hè đã qua sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm. Đầy dư vị ngọt ngào, đáng yêu và tinh khôi...
-
-
-
P/s: tôi đã xem Anime và Manga này của Midorikawa Yuki và ngồi khóc rất lâu, chẳng hiểu tại sao. Nó khiến tôi rất rất buồn, tình yêu đầu này có ngọt thanh, có khát khao và cũng đầy tiếc nuối. Các bạn nên xem thử biết đâu yêu luôn Gin - mặt nạ mèo như Hotaru luôn thì sao ^^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét