Nghe mưa trộn lẫn với lời ca của Lucy Rose - Shiver I loved The way you looked at me. And I miss The way you made me feel When we were alone.
Đã ở giữa Sài Gòn
được gần năm trời vậy mà thật tôi cũng chẳng thể hiểu nổi thời tiết nơi này.
Giấc sáng khi tôi đạp bung gối sau một đêm ngủ không mấy ngon giấc quả thật là
đêm trước quá nóng bức, nằm trên tấm đệm cao gần 20cm để ngủ với một cái quạt
gió không – thể - gà – hơn. Ý tôi là nó siêu siêu rề rà, chẳng có gì quá hơn
vài cơn phe phẩy không rung rinh nổi mấy cọng lông tay J Sáng còn nắng rất giòn, nắng
chiếu xuống mấy ô cửa be bé để lọt qua tấm kiếng lọc những vệt màu cầu vòng in
lên tấm drap giường. Ấy vậy mà đến trưa, cơn kéo đến và mưa cho đến tận bây giờ
chưa dứt. Dẫu rằng trong lúc ngồi ngáp ruồi ngắc ngoải trong giờ quốc phòng
sáng nay ngoài công viên thì tôi cũng nghe mấy cậu con trai khác kháo nhau về
chuyện thời tiết theo 1 cách rất chi là “ ông cụ non”. Có vẻ như mấy cậu chàng
học bên khoa địa và cái mớ kiến thức về áp thấp , gió bão , nhiệt độ không khí
bla ble các loại cứ thế đi thẳng vào cái lỗ tai rảnh rỗi của tôi. Thật ra nghe
cũng khá thú vị. Nhưng nếu tôi mở miệng nhập bọn ma không ai thèm nói nữa chắc
tôi chỉ có nước mà học gấp cái phép độn thổ của cặp anh em song sinh nhà Weasley
trong HP mất thôi. ( Nhắc đến HP bởi vì tôi đang trong giai đoạn “tu luyện “
cho xong cuốn Harry potter dài ngàn trang đang vạ vật trên giường đằng kia)
Ngoài trời thì vẫn cứ mưa rả rích hoài, tôi mở toang luôn cánh cửa phòng dạng
kéo để cho gió mát cứ thế tuồn vào căn phòng giờ đây khá sạch sẽ và đáng để tự
hào J Chắc tôi gõ ra vài dòng này chỉ để nói về mưa và mưa
mất thôi nên chắc là chán ốm nhỉ ? Nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục đây keke. Mưa
không lọt nổi vào cánh cửa sổ để mặc gió mát lộng vào. Vô vàn hạt mưa rơi xuống
xeo xéo như cái cách mà mưa vẫn rơi cả ngàn đời. cơ mà có điều lạ rằng căn phòng
trên tầng 3 này là cái view để tôi nhìn giọt nước mưa theo 1 cách khác- bất chấp cả trọng lực, mấy cái hạt nước tí con
cứ lộn mòng mèo bay trong không khí , cố lách mình qua song cửa sổ, như những
quả cầu bé tí teo chới với đùa giỡn. Cách đây độ nửa giờ tôi vẫn thấy có vài
bóng chim bay nép cánh vào màn mưa trên tít cao. Ấy vậy mà giờ cái đám ấy đã
biến đi đâu hết. Mưa ngớt rồi và câu
chuyện của lãng xẹt của tôi cũng xin kết thúc ở đây. Một chiều thứ bảy Ở NHÀ
MỘT MÌNH nữa. nhưng chẳng hề gì. Tôi thích những khoảng thời gian như thế này
cực. Cứ ở phòng ngắm mưa, đọc sách chán thì pha cái gì đó uống cho ấm bụng rồi
cuộn chăn mà ngủ thôi. Cuộc sống chỉ thế là đã tuyệt vời !!!
Tiễn con bạn về,
bạn chỉ ghé chơi lúc trưa rồi lại vội vàng phải phi đến chỗ làm. Ở Sài Gòn này
nhiều lúc cô đơn quá. Bạn cũ từ cấp 3 cùng nhau đến 1 thành phố mới, chí ít còn
dựa vào nhau được vào những lúc như này.Bạn đi rồi căn phòng tầm 20m2 trên lầu
3 vắng ngắt, trở lại sự yên tịnh ban đầu, chỉ có tiếng quạt gió đều đều và
ngoài cửa sổ nắng vàng rưới lên những mảng tường và tôn loang lổ rỉ sét tựa hồ như miếng pancake được rưới nhão nhụa thứ siro hay mật ong ngọt gắt. Thật ra bản thân tôi thấy không phải là quá khó để thích nghi với một môi trường mới, một chỗ học tập mới, xa nhà ngót trăm cây số cũng không phải là quá sức nhớ nhung, chỉ cần chút điên rồ vì nhớ nhà cuối tuần có thể bắt vội chuyến xe cuối chiều phi về nhà vào ngay giờ cơm tối. Nhưng tôi đã không làm như vậy. Về nhà rồi lại phải đi ngay vì lịch học trên trường làm tôi thấy tự nhiên cáu bẳn, giống như người ta đang trong 1 kì nghỉ dưỡng ở hòn đảo thiên đường nào đấy mà bị ông sếp cáu kỉnh gọi giật ngược về vậy. Cơn sụt sùi, cổ họng ngứa đến muốn ho một tràng như
pháo tết, bệnh chuyển mùa khó chịu và những vệt chàm đáng ghét ko biết từ chỗ
nào chui ra đang ngự chễm chệ trên tay tôi càng làm tôi khó chịu vô cùng tận. Vào
những lúc ốm đau như này tự nhiên chỉ muốn về ngay nhà, về căn phòng man mát,
chẳng phải tuyệt vời sạch sẽ mà đôi khi còn thoảng mùi … cứt mèo nữa cơ * kinh
nhỉ* loài mèo có khả năng sinh đẻ thật khủng, nhà tôi có đến tận 6 con cơ đấy ~ nhưng má tôi luôn đặt trong căn
phòng 1 hộp sáp thơm hoa nhài sau khi xắn tay dọn bay đống phân mèo và tống khứ
đám mèo con nhin nhít ấy vào trong dì tôi - nơi mà tôi tin tưởng tuyệt đối rằng
con vật nào ở đấy thật sung sướng hết chỗ nói. Tôi lại lan man quá rồi. Lâu lắm
mói viết lách lại như vầy, ngày trước lúc còn học cấp III tôi rất hay gõ mấy
dòng cảm hứng – cấp III là cái khoảng thời gian mà con người ta hễ cái là lăn
đùng ra “ cảm nắng “ ấy. Chí ít là với
tôi J
thật chẳng hiểu có cái quái gì khiến tôi là kẻ ham hố đến vậy. Cứ mỗi năm lại
thinh thích 1 bạn nào đấy cùng khối, mà hầu như toàn vì vẻ bề ngoài (haha)
thích xong rồi để đấy, để ngắm người ta mà coi điều đó như viên kẹo ngòn ngọt
dễ chịu trong miệng vậy thôi, cũng không phải là ko có người thích nhưng bệnh
cái là tôi sẽ né xa những cái vệ tinh “ quái ác “ ấy, tôi cực kì ghét cái thể
loại ấy, sẵn sàng tránh mặt hoặc nổi cáu đến gần đây cũng vậy, thà để tôi theo
đuổi còn được chứ mà theo tôi là tôi xù lông lên như con mèo điên – Bảo sao đến
tận bây giờ vẫn ế (haha- cười giả dối quá ) . Giờ thì biết nói sao đây, chắc
cái thói đó đỡ rồi. Chắc tại lớp đại học quá ít ỏi nam sinh viên :v và trường
Sư Phạm thì luôn luôn là cái vương quốc tuyệt vời của những nữ chúa. Nhỉ ? mà
công nhận một điều là con gái SP xinh lắm luôn ( ôi giời! tôi đang nghĩ cái gì
vậy @@ ) lớp chỉ được có 8 mống con trai. Mà trong số đấy thì mất 3 gay còn lai
toàn người CỰC KÌ QUÁI LẠ , khó hiểu, thật là khó hiểu quá đi mất :v . Dào! Vớ
vẩn thế đủ rồi, tôi còn cuốn sách đang đọc dang dở lăn lóc trên giường kia kìa,
còn cuốn tạp chí Kilala tháng 8 nữa chứ. Tôi là 1 Japan – holic cơ mà :D ~ Thật lạ,
cái việc viết lách như này khiến tôi thoải mái quá đi mất, dù có là mấy dòng
ngớ ngẩn hay là viết đàng hoàng thì sau này lục lại cũng là 1 trận cười no nê
cho mà xem J
Cô bé Hotaru trong một mùa hè về quê nội, mải chơi cô lạc trong khu rừng bị đồn đoán rằng có yêu ma sống trong đó, không ai dám bén mảng vào rừng. Sợ hãi vì trời đã sang chiều, cô bé 6 tuổi ngồi ôm mặt khóc rấm rứt. Bỗng mông lung giữa một màu cây xanh thẳm :" Này cô bé , sao em lại ngồi khóc ?"
Lấp sau thân cây rêu phong chiếc mặt nạ mèo, một cậu thiếu niên tóc màu bạch kim, chiếc sơ mi ngắn khoác ngoài áo thun đỏ cất giọng hỏi cô, chiếc mặt nạ mèo vẫn đeo ở đó- không hề được tháo xuống. Vui mừng quá cô bé nhảy chồm lên, quên cả nỗi sợ hãi trong lòng, cô bé reo lên đòi ôm chầm lấy cậu thiếu niên kia. Nhưng , cậu né , nhảy 1 bước , nhảy 2 bước cô bé không tài nào với tới được.
Vì cậu không phải là con người, cũng không phải yêu ma, tựa như linh hồn yếu ớt được Thần núi thương tình dùng phép thuật cho lưu lại cõi này , lưu lại đây như 1 tinh linh vương vấn trần gian, bị con người chạm vào - cậu sẽ lập tức tan biến đi. Sau vài lần "ăn" khúc gỗ vào đầu cô bé Hotaru mới chịu buông tha không chạm vào cậu. Họ hẹn gặp nhau mỗi ngày sau đó, cùng chơi đùa vui vẻ suốt mùa hè , Gin- cậu thiếu niên chỉ cho cô thấy những tinh linh sống trong khu rừng ấy, tất cả họ đều yêu mến Gin, họ luôn luôn nhắc nhở cô bé rằng :" Đừng chạm vào Gin nhé ! cô bé loài người kia " . Cô bé hiểu, dù muốn chạm vào thân hình , làn da của Gin nhưng không được, vì cô không muốn Gin biến mất mãi mãi. Mùa hè nối tiếp qua đi. Khi ve râm ran trên tán cây, cô lại trở về quê nội, về lại chốn rừng thiêng thăm Gin. Và mỗi lần như vậy, Gin vẫn ở đó. Chờ cô nơi cổng đền rêu phong dẫn lối vào khu rừng. Mỗi lần quay về, Hotaru ngày một lớn hơn, cô mặc bộ đồng phục sơ trung, rồi cao trung.Làm Gin phải thốt lên :" Em càng ngày càng giống con gái " ~ Hotaru nhận ra Gin thì vẫn vậy, Gin không khác gì lần đầu cô gặp anh năm cô lên 6. Thời gian sẽ qua mau, rồi một ngày cô sẽ già hơn Gin ? có ở bên anh mãi mãi hay không? Dù đông sang , xuân sang , rồi hè , đến thu cô đều nhớ anh, mãi mãi muốn đứng cạnh bên anh. Dù có lần, được cậu bạn học cùng lớp cao trung nắm tay, dắt qua vùng nước đóng băng trơn trượt, cô lại nghĩ về anh, khao khát được chạm vào anh. Mùa hè này, anh muốn đề nghị cô cùng với anh dự lễ hội mùa hè của các tinh linh trong khu rừng. Cô đồng ý. Họ mặc Yukata "nắm tay" nhau - thật ra là buộc tay nhau vào 1 sợi dây vải, anh muốn cô không lạc khỏi anh giữa dòng tinh linh giả trang con người. Bao nhiêu điều kì thú của một thế giới mà con người chưa hề biết tới đang hiện hữu trước mắt Hotaru, tinh linh, yêu ma cũng vui chơi, cũng chơi vớt cá vàng, ăn kẹo bông gòn, xem pháo hoa như thể loài người. Nhưng tất nhiên không phải theo một cách bình thường. Gin nói :" Đôi lúc cũng có con người tra trộn vào để cùng đi hội" Cô mỉm cười nhớ đến chuyện người bác đã kể - người bạn của bác khi còn bé cũng lẻn vào chơi đùa trong lễ hội yêu ma này. Tàn hội, họ sóng bước bên nhau, như mọi đôi tình nhân bình thường khác. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc mặt nạ lên mặt Hotaru, ánh mắt màu hổ phách của anh, tóc anh sóng sánh ánh kim. Anh hôn nhẹ lên chiếc mặt nạ như thể anh đang hôn lên trán Hotaru vậy. Tình yêu không những cử chỉ âu yếm, không thể chạm vào nhau, không thể vuốt nhẹ lên tóc người con gái mà mình yêu sao mà đắng đến thế, nhưng lẫn vị ngọt ngào tinh khôi
. Hai đứa trẻ con đùa nhau chạy ngang qua họ, cậu bé con chạy phía sau bỗng dưng trượt chân, Gin đưa tay níu cậu bé lại. Hai đứa trẻ vui mừng cảm ơn và tiếp tục chạy đùa nhau. Hotaru nhìn theo chúng mỉm cười. Nào ngờ đâu, khi quay lại phía sau, tay của Gin - đang tan ra, ánh lân tinh sắc xanh lan tỏa trong không gian tĩnh mịch của một tối mùa hè. Đứa bé trai mà Gin vừa chạm vào ấy chính là con người. Rồi tay kia của cũng vậy , đôi bàn tay đang dần tan biến. Gin bất ngờ, nhưng sau đó anh hướng về Hotaru cười hiền :" Nào! lại đây, cuối cùng thì anh cũng có thể chạm vào em được rồi." Hotaru đứng đó, nhìn anh, bóng dáng yêu thương đã cùng cô trải qua những mùa hè đầy dư vị. Cô chạy lại ôm chầm lấy Gin. Họ ôm lấy nhau say đắm cho đến tận phút giây cuối cùng.
Ánh lân tinh xanh biến mất và trên tay Hotaru không phải bờ vai anh, mà chỉ còn lại bộ Yukata của anh. Cô khuỵa gối xuống. Đau đớn hiểu rằng, Gin đã biến mất - anh mãi mãi không còn trên thế gian này. Rồi cô khóc, ánh đom đóm xanh đêm hè vờn qua tóc cô như Gin vẫn còn đây, đang nhẹ nhàng an ủi cô. Mảnh kí ức ngày cô lên sáu hiện về, vang vong đó là lời tha thiết : Tôi yêu em" Đáp trả lại rằng:" Vâng! em cũng yêu anh" ... Đây là khu rừng thiêng của Thần núi. Những tinh linh cây hiện ra trong bóng tối và cất tiếng âm vang :" Hotaru, cám ơn cô! Chúng tôi yêu quý cậu ấy. Nhưng khao khát của cậu ấy là được chạm vào con người , cuối cùng thì cậu ấy cũng đã được ôm trong vòng tay con người "
Thời gian rồi sẽ qua đi, Hotaru biết rằng những mùa hè ấy cô sẽ chẳng còn gì để chờ đợi. Nơi bìa rừng có cổng đền rêu phong sẽ chẳng còn anh đứng đó với chiếc mặt nạ mèo mà đợi cô. Nhưng cô vẫn phải bước tiếp trên quãng đường đời. Mỗi mùa hè sang có lẽ cô sẽ khóc, sẽ đau nhói ở tim.Và tình yêu này, kí ức này, những ngày hè đã qua sẽ mãi mãi chỉ còn là hoài niệm. Đầy dư vị ngọt ngào, đáng yêu và tinh khôi...
-
-
-
P/s: tôi đã xem Anime và Manga này của Midorikawa Yuki và ngồi khóc rất lâu, chẳng hiểu tại sao. Nó khiến tôi rất rất buồn, tình yêu đầu này có ngọt thanh, có khát khao và cũng đầy tiếc nuối. Các bạn nên xem thử biết đâu yêu luôn Gin - mặt nạ mèo như Hotaru luôn thì sao ^^